Dạy Lão Đông Y Sử Dụng Biểu Cảm 66-72

Edit: Mr.Downer

66.

“Sau đó thì sao ? Cho nên, mày cứ như vậy mà cự tuyệt ?” Trên mặt mẹ tôi lộ ra biểu tình khó có thể tin.

“Ôi chao ? Chẳng qua là con cảm thấy đột nhiên quá, đầu óc nhất thời chưa quay lại… Cứ tuỳ tiện đáp ứng ở chung với người ta, liệu có chút không tự trọng không. Với lại, sau khi tốt nghiệp con luôn luôn ở trong nhà, đột nhiên dời ra ngoài, sợ mẹ không chịu được mà…”

Chủ yếu cũng bởi vì khi đó có một thằng bé, vẫn luôn lặng lẽ theo sau chúng tôi, đột nhiên phất cành cây, hô tô một tiếng: “Ồ ồ ồ ! Bảo bảo ! Em có nguyện ý chuyển đến ở cùng anh hem nha !” Một bên ồn ào, một bên nhảy tung tăng chạy mất.

Thật lúng túng, bầu không khí bị huỷ đến không còn một mống, đề tài này không còn cách nào để tiếp tục thảo luận.

Tôi càng nói, giọng càng nhỏ, bởi vì Lý Mỹ Lệ phu nhân trông như muốn ngất.

“Ông Đỗ ! Ông Đỗ, ông tới dìu tôi một cái ——” Tay bà run run, “Con trai ông, con trai ông tôi không dạy được nữa rồi…”

Dưới sự nâng đỡ của cha tôi, mẹ tôi chỉ tiếc mài sắt không nên kim, chỉ vào tôi: “Lớn già đầu rồi, một chút cũng không tự lập, lại còn ở nhà ăn bám cha mẹ, mẹ làm sao không sớm nhìn ra mày thích dựa hơi mẹ như vậy… Tương lai làm sao có người muốn đây… Coi chừng ế cả đời nha con…”

 “…”

Mẹ, mỗi tháng mẹ cầm tiền sinh hoạt con đưa tiêu không nương tay là sao ?

Nói bởi vì trải qua tuổi thơ bất hạnh nên đối với con muốn gì được nấy đâu ?

Cái cùi chỏ cũng quăng đến 800 dặm ra ngoài rồi ! Con còn có phải vịt con mà mẹ yêu nhất không ?!

“Đương nhiên, dù như thế nào, mẹ vĩnh viễn yêu con nhất, không phải là do quan tâm sẽ bị nói loạn sao.” Mẹ tôi bình tĩnh lại nói như thế.

Sáng sớm hôm sau, tôi cùng hai cái vali bị nhốt ở ngoài cửa

.

Tôi vừa bi phẫn vừa có chút kích động nhỏ mà gọi điện kêu xe, nói ra địa chỉ nhà Vương Đức Toàn. Chính là nhà anh ấy mua, bình thường không ở cùng cha mẹ.

Vừa xuống xe, Vương Đức Toàn đã chờ tôi ở cửa lớn từ lâu.

“Dì gọi điện báo cho anh.” Anh giúp tôi kéo một cái vali, “Dì nói em sinh hoạt làm việc và nghỉ ngơi không có quy luật, muốn anh giám sát sửa đổi, đỡ ngày nào đó đột tử, hoặc mắc bệnh cả người.”

“Ôi dào, không đến nỗi đâu.” Tôi tự kéo một cái vali khác, một tay sờ sờ tóc, “Em chỉ cầu đừng sớm chầu trời là được rồi.”

“Vậy thì buổi tối ngủ sớm, đừng luôn tiêu hao chút thận tinh.”

“Không phải chứ, khó quá, chứng cưỡng bách ngủ muộn của em đến thời kỳ cuối rồi.”

“Chứng cưỡng bách ngủ muộn ?” Vương Đức Toàn ý tứ sâu xa nhìn tôi một chút, “Yên tâm, bảo đảm uốn nắn lại cho em.”

Lúc đó, tôi chỉ cho là anh ấy thuận miệng nói chơi.

Thu xếp đồ vật của tôi xong xuôi, rồi lại đi ra ngoài mua một chút đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, chúng tôi bận bịu đủ thứ chuyện. Kỳ nghỉ tết sắp kết thúc, công tác chuẩn bị trở về quỹ đạo.

Buổi tối anh ấy làm cơm, cháo hoa dưa cải, tôi cầm chén thổi thổi, ăn sạch sành sanh. Sau đó, cùng nhau dọn bát đũa, xuống lầu đi bộ, hết thảy tốt đẹp đến không chân thật.

Nhưng mà vừa đến mười giờ, anh ấy thật sự tàn nhẫn tóm tôi ra khỏi máy vi tính, mạnh mẽ cúp Wifi, đuổi tôi đến nhà vệ sinh rửa mặt.

Lòng dạ độc ác cỡ nào, cúp mất Wifi !

Tôi đương nhiên không dám kháng chỉ không nghe.

… Nhưng tôi còn 3G nha.

67.

Chờ tôi đánh răng rửa mặt xong, mở đèn ngủ, nằm trên giường, lén lút dùng điện thoại di động, cửa phòng đột nhiên cạch mở, Vương Đức Toàn xuất quỷ nhập thần xông vào.

“Chơi điện thoại di động vui không ? Em đi ngủ sớm để làm gì ?” Anh ấy từ trên cao nhìn xuống tôi, vẻ mặt “Em còn lời nào để nói không”.

Đậu mạ, cây ngay không sợ chết đứng mà đột kích ban đêm như thế, đây không phải là Vương Đức Toàn tôi biết ?

Tôi bị bắt quả tang, vô cùng mất mặt, vội vã tắt điện thoại di động, bảo đảm: “Em ngủ ngay đây, chỉ là đồng hồ sinh học nhất thời không thay đổi được.”

“Hừm, em không bắt đầu thay đổi thì vĩnh viễn cũng không đổi được.” Vương Đức Toàn nói, “Đừng nguỵ biện, mau mau ngủ đi, anh nhìn em.”

Nhìn thì nhìn chứ.

Không đúng, anh ấy mới vừa nói cái gì ?

Nói tới chỗ này các bạn khán giả, tôi biết các bác nhất định hiểu nhầm.

Không sai, phản ứng đầu tiên của tôi cũng là, có phải anh ấy sẽ lập tức nhào tới giường, cương quyết đè tôi lại, tà mị nở nụ cười nói “Anh, nhìn, em, ngủ” ?

Khà, khà, đầu óc đen tối của mấy bác, đối mặt với một viên đại y chi tâm, có thể thuần khiết một chút được không.

Ảnh kéo ghế từ bàn đọc sách qua, ngồi đối diện đầu giường, hướng đèn bàn về phía mình, trên đầu gối mở ra một hồ sơ bệnh án, không nhanh không chậm nói: “Chờ em ngủ thiếp rồi, anh sẽ đi.”

Nói nhìn đúng là nhìn.

Nhìn.

Này ai còn có thể ngủ được !

Tôi không thể làm gì khác hơn là nộp điện thoại di động, chắp tay lên trời thề thốt, cầu thần vái phật đưa vị đại gia này đi.

68.

Nói đến cái này, sau khi chuyển tới, tôi với điện thoại di động giống như từ đây cách biệt.

Lúc ăn cơm không thể chơi điện thoại di động, buổi tối trước lúc ngủ không thể chơi điện thoại di động, lúc làm việc không rảnh chơi điện thoại di động, lúc hai người ở chung đối mặt nhau, cúi đầu chơi điện thoại di động là bất lịch sự.

Nếu thời gian đi toalet quá lâu, Vương Đức Toàn sẽ nhắc nhở tôi cẩn thận kẻo bị bệnh trĩ.

Đối với kẻ mắc bệnh nghiện điện thoại di động trầm trọng như tôi mà nói, quả thật là một thảm hoạ.

Không phải là hoàn toàn không xài —— nhắn tin cho bạn bè hay đồng nghiệp, kiếm công thức lúc nấu ăn, mấy việc bình thường này đó thì Vương Đức Toàn cũng sẽ dùng điện thoại, anh ấy chỉ không thích bỏ phần lớn thời gian để mê muội tiêu khiển.

Tôi làm sao không biết ngại mà vẫn ôm điện thoại chơi Hearthstone*, xem chương trình giải trí được chứ ?

*Hearthstone: Heroes of Warcraft là một trò chơi thẻ bài trực tuyến.

Tuy vô cùng đau khổ, nhưng để làm cho Vương Đức Toàn vui, tôi dĩ nhiên cắn răng cai nghiện di động, dù sao tôi cũng không muốn ấn tượng của bản thân trong lòng ảnh lại là một thằng trạch nam lúc nào cũng cúi đầu.

Cảm giác mình hi sinh vì tình yêu, quả thật quá vĩ đại.

… Nhưng mà Vương Đức Toàn làm sao còn không chú ý tới, cầu ôm một cái.

69.

Nói thật, xuất thân của cả hai, tính cách và trải qua trưởng thành đều khác nhau, tình cảm là một chuyện, chân chính sống chung một chỗ, thật sự là khiêu chiến rất lớn.

Cách sống của Vương Đức Toàn gò bó đến nghiêm cẩn, nói cách khác, hoàn toàn là lối sống của người già. Tôi thích anh, không thể không điều chỉnh, nỗ lực dung nhập vào bên trong quỹ đạo của anh.

Mỗi sáng bảy giờ là bị anh kêu dậy (nghe đâu bởi vì ba tháng mùa đông “Nằm sớm dậy trễ, phải chờ ánh mặt trời lên”, nên cho tôi thời gian lười biếng, nhưng chờ đầu xuân thì phải dậy sớm hơn), theo ảnh đến quảng trường học thái cực quyền. Buổi tối một thân uể oải tan tầm về nhà, cơ hồ chưa kịp thả lỏng một chút, cũng đã lên giường ngủ. Cuối tuần… nơi thường đi nhất là nhà phụ huynh của cả hai… chuyện thường làm nhất đi dạo công viên và tổng vệ sinh. Bình thường ở nhà lúc ăn cơm, nhất định phải luộc nguyên liệu mua về, cơ hội đi ăn tiệm cũng ít, Vương Đức Toàn nói không tốt cho sức khoẻ. Không xem phim, không du lịch, thời điểm anh ấy nhàn rỗi ở nhà, chính là yên tĩnh như không tồn tại, không ở phòng ngủ thì là ở thư phòng, ngày qua ngày đối diện với các hồ sơ bệnh án vĩ đại.

Tôi có lúc tựa như cảm thấy chính mình đang sống bên trong một vở kịch cách mạng.

Không quản Vương Đức Toàn thoạt nhìn nam thần cỡ nào, chỉ có thời điểm bạn tự mình ở chung với anh ấy, mới có thể cảm nhận được anh ấy nguyên vẹn, cứng nhắc, một mặt khuyết thiếu tình thú sinh hoạt.

Một lần gần đây, là lễ tình nhân, hoa hồng đầy đường che ngợp bầu trời, tôi không phải đi làm, từ sau giữa trưa bắt đầu bận việc, chuẩn bị một hồi bữa tối ánh nến chờ anh ấy. Kết quả Vương Đức Toàn cùng đồng nghiệp thảo luận một ca bệnh đến nửa đêm mới về nhà, vừa vào cửa liền thúc tôi làm sao còn chưa ngủ.

Nói cái này cũng không phải oán trách gì.

Kỳ thật lễ tình nhân không quan trọng, một bữa tối cũng không có gì, công việc đương nhiên cần được ưu tiên.

Chỉ là có chút đáng tiếc, đôi nhẫn tôi lén lút mua không có cơ hội được lấy ra.

Ngày đó, tôi vốn tính mượn bầu không khí mà cầu hôn anh ấy.

70.

Nhưng mà tôi nói với mấy bác, mấy chuyện này tôi đều có thể tiếp thu.

Chân chính không thể nhẫn nhịn, là từ khi chúng tôi ở chung đến nay, hoàn toàn không phát sinh bất kỳ sự kiện kiều diễm nào, thật giống như đã bên nhau mấy chục năm, trực tiếp tiến vào trạng thái lão phu lão thê vô dục vô cầu.

Đương nhiên cái này cũng do tôi góp nửa nồi, lúc trước ăn no rửng mỡ, tại sao lại nói với ảnh tôi lãnh cảm làm chi ?

Nếu không có chuyện này, ngay cả con cái chúng tôi cũng sẽ có mấy đứa rồi (không đúng).

Như đã nói trước, dục vọng bình thường của đàn ông tôi cũng có, chỉ không muốn lên giường cùng người khác, bởi vì tâm tính mà thôi.

Về phần bây giờ… Tâm tính lượn đi, tôi chỉ muốn bò lên trên giường của Vương Đức Toàn thôi.

71.

Tôi không phải gấp gáp, tôi chỉ là có chút bất an.

Tình và dục từ xưa nay không tách riêng, nhưng tôi lại không thể xác định được Vương Đức Toàn có dục vọng đối với tôi hay không.

Anh ấy nói tôi có chứng khí hư, cách mấy ngày lại châm cứu tại nhà cho tôi một lần. Mấy bác biết đó, châm cứu mà, tóm lại phải lộ tay, lộ chân, lộ trước ngực, lộ sau lưng.

Lần đầu tiên hạ châm trước đây, tôi đã cho là sẽ như vầy —— tôi vặn vẹo ngượng nghịu cởi quần áo, anh ấy dùng ngón tay đặt trên người tôi, tìm tòi huyệt vị, sờ tới sờ lui, sờ sờ soạng soạng, không chừng vuốt ve ra một mảnh bong bóng hồng phấn… Không nên cười tôi, không phải trong truyện sếch đều viết như thế à !

Trên thực tế, tôi nằm đơ trên giường như khúc gỗ, Vương Đức Toàn mặt không biến sắc, tay nâng châm, gọn gàng lưu loát, xong rồi kéo chăn, đắp kín cho tôi. Tôi cảm thấy ánh mắt của anh khi nhìn tôi, thật không khác gì ánh mắt khi anh châm cứu ở Hạc Tùng Đường.

Tôi đi đâu để nói rõ lí lẽ đây, tìm tác giả truyện sếch sao ?

72.

Lúc nghỉ trưa ở toà soạn tạp chí, có một tiểu biên tập đeo tai nghe, trốn trong một góc, bí mật xem phim không thể miêu tả, nhưng không biết thế nào lại bị cửa sổ thuỷ tinh sau lưng làm cho bại lộ. Tôi nghiêm túc đứng ở bên cạnh thật lâu, chờ cô gái bỗng nhiên ngẩng đầu lên, sợ đến mức thiếu chút nữa quăng luôn máy tính.

“Chủ, chủ biên !” Tiểu biên tập lúng túng đến nỗi muốn độn thổ.

“Đang xem cái gì đấy ?” Tôi hỏi.

Mặt cô đỏ lên, “Một bộ, một bộ phim cấm.”

Cô vội vàng giải thích: “Em chỉ tình cờ nhìn thấy trên weibo có địa chỉ tải xuống, tò mò nên xem một chút, em vốn, vốn cũng không biết nó về cái gì, thật sự, anh đừng…”

“Không cần giải thích, anh hiểu.” Tôi nói một cách lạnh lùng, đưa cho cổ một cái USB, “Chép cho anh một phần, cảm ơn.”

Editor lảm nhảm: Đọc nhiều đam mỹ rồi, nhưng mình toàn thấy đa phần là công nghẹn khi không được ăn thụ, hiếm khi thấy bạn thụ nào nghẹn vì không bị công ăn như Tiểu Đỗ. =))))

Advertisements

5 thoughts on “Dạy Lão Đông Y Sử Dụng Biểu Cảm 66-72

  1. petchcrs160890 02.01.2017 / 16:01

    thật ra có vài bộ công cũng chính nhân quân tử lắm :333 thường thì sẽ là thụ chủ động, dụ thụ, hoặc uống phải cái gì đó khó kiềm chế :333

    • Mr.Downer 02.01.2017 / 16:05

      Ừh nên mình mới nói là đa phần đó, chứ không phải là không có. ^^

  2. Blue9x 06.01.2017 / 11:33

    Chỗ 看着đó đúng nghĩa đen là nhìn thui, ko có ý gì khác 😀

    Cơ mà có một chỗ ở chương trước (não cá vàng mình quên là chương nào rồi…), bạn để là “đi nhìn cha mẹ” thì 看 chỗ đó là “đi thăm (hỏi)” ^^

    Truyện đáng yêu quá, rất thích rất thích rất thích!😍

    Cảm ơn bạn đã edit truyện 👍😘

    • Mr.Downer 06.01.2017 / 11:37

      Cảm ơn bạn nhé ^^, tại khúc sau Đỗ Thanh bảo là đừng có suy nghĩ bậy bạ nên mình cứ tưởng câu đó phải có ẩn ý gì khác cơ.

  3. Seven Oxox 13.01.2017 / 18:27

    Đến câu cuối thật phát nghẹn =)))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s